“Ngẫm Cười – Tiếng cười soi chiếu phận người trong văn chương Trần Minh Cường”
Trong dòng chảy văn học đương đại Việt Nam, thể loại trào phúng – ngẫm cười ít khi được khai thác sâu, bởi nó đòi hỏi người viết không chỉ sắc sảo, mà còn phải nhân hậu, đủ thấu cảm để tiếng cười không trở thành dao nhọn mà là chiếc gương soi. Với “Ngẫm Cười”, tác giả Trần Minh Cường đã làm được điều đó: mang đến một tập truyện vừa châm biếm sắc bén, vừa thấm đượm tính triết lý về đời sống. Một tiếng cười… để người đọc bỗng chựng lại, nhiều độc giả khi tiếp xúc với Ngẫm Cười đều nhận ra điểm chung: “Cười đó, nhưng rồi tự nhiên thấy mình trong đó”. Trần Minh Cường lấy những mảnh đời rất thật – người hay “ra vẻ”, kẻ thích sĩ diện, những cuộc đối thoại tưởng nhỏ mà phản chiếu cả một nếp nghĩ xã hội – và đẩy nhẹ lên bằng giọng kể duyên dáng. Tinh thần hài hước của tập truyện không phải tiếng cười ầm ĩ, mà là thứ nụ cười… rụt rè nhưng sắc, kiểu cười khiến ta phải nhìn lại chính mình, nhìn lại những tình huống đôi khi trái ngang nhưng ai cũng từng trải qua. Giọng văn trào phúng đặc trưng: nh...